Cần bán Ý Nguyên Computer Chuyên Cài Đặt và sửa chữa phần cứng Laptop Uy Tín-Chuyên Nghiệp

Thảo luận trong 'Balo, Túi, Phụ kiện Laptop' bắt đầu bởi vitinhynguyen, 19/7/17.

  1. Tỉnh/Thành:

    Quảng Nam Đà Nẵng
  2. Tình trạng:

    Mới 100%
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0975160660
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    19/7/17, 2 Trả lời, 373 Đọc
  1. vitinhynguyen

    vitinhynguyen New Member

    Tham gia:
    8/6/17
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $100,659,159,990.35
    Ý Nguyên Computer Chuyên Cài Đặt và tu bổ phần cứng Laptop Uy Tín-Chuyên Nghiệp

    Trung tâm vi tính Ý Nguyên là một trong những địa điểm sửa máy tính, máy tính bàn, pc uy tín các quận (quận 1,2,3,4,5,6,7,8,9,10,11,12, Bình Thạnh, Tân Bình, Tân Phú, Thủ Đức, Gò Vấp, Phú Nhuận, Bình Chánh, Bình Tân). Trung tâm cung cấp đến quý khách hàng tất cả các dịch vụ tu bổ laptop:

    trọng tâm nhận tu chỉnh các linh kiện laptop, lẫn máy tính bàn khắc phục những lỗi khó trên mainboard, nhận phục hồi những laptop đã qua sửa sang

    CÔNG TY TNHH DỊCH VỤ VI TÍNH Ý NGUYÊN

    Đ/c: 399 xô viết nghệ tĩnh, bình thạnh, hcm

    Hotline: 0975160660
  2. nguyenthihanoi5

    nguyenthihanoi5 New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $961.44
    chuyển nhà thành hưng hà nội Từ hồi tìm hiểu Long, chồng tôi bây giờ, tôi đã biết má chồng chồng đồng bóng, mê tín thái quá. Tuy nhiên với suy nghĩ mỗi người có một quan điểm sống và trường tâm linh khác nhau nên tôi cố gắng thông cảm. Nhưng về làm dâu nhà anh và sống cùng người má chồng như vậy, tôi thấy mệt mỏi và bí bách vô cùng.

    Má chồng đi hầu đồng quanh năm. Bao nhiêu vốn liếng tích cóp trong gia đình đều "trôi tuồn tuột" trong những lần má đi lễ lạt như thế. Phận dâu con nên tôi không dám lên tiếng. Hơn nữa tuy sống chung dưới một mái nhà nhưng vợ chồng tôi độc lập kinh tế với má. Tiền của má có từ thời ông bà, má cũng không hề phải lệ thuộc kinh tế vào con cái nên vợ chồng tôi đành bấm bụng để má vui theo cách của bà.
    [​IMG]
    Mẹ chồng tôi suốt ngày lễ lạt, hầu đồng. Ảnh minh họa
    Tầng ba của ngôi nhà chúng tôi sống chung cùng má, từ trước khi tôi về ở cùng, má đã thiết lập thế giới riêng và dùng làm điện để cúng. Quanh năm, nhất là ngày rằm ngày lễ, tiếng tụng kinh niệm Phật gõ mõ và mùi nhang khói khắp nơi. Từ khi con trai bắt đầu đến tuổi biết đi biết chạy và thích khám phá thế giới xung quanh, tôi càng phải để tâm canh chừng để bé không xâm phạm vào cõi tâm linh của bà nội.
    Nghĩ giờ má cũng đã có tuổi, việc chìm đắm trong cõi nhang khói hầu đồng cũng là cách để má tránh xa những bụi trần ngoài kia nên chồng tôi không thể lên tiếng. Tuy nhiên, mỗi năm từ dịp rằm tháng Giêng đến hết tháng Một, má thuê thầy cúng về ăn ở tại tư gia và lễ lạt khiến tôi rất mệt mỏi.

    Ba năm cũng vẫn là ông thầy cúng ấy đến ăn ở tại tư gia nên tôi đã quen mặt. Tiếng là thầy cúng nhưng nhiều khi tôi tưởng đó là cô đồng, vì giọng nói mai mái và cung cách ăn vận "một cây" màu đỏ chói lòa từ đầu đến chân. Mỗi lần thầy có mặt tại tư gia, nhất cử nhất động của các thành viên trong gia đình đều phải dè dặt và cẩn trọng vô cùng.

    Khổ nhất lá con trai ba tuổi hiểu động của chúng tôi. Thậm chí có năm quá căng, tôi phải bàn với chồng đem con về nhà ngoại "lánh nạn" để gửi bà trông hộ. Đến khi thầy cúng rút đi, chúng tôi mới dám đem cháu trở về.

    Rằm tháng Giêng năm ngoái, theo "lệnh" của thầy, gia chủ chúng tôi phải lo lễ cúng mặn. Tục lệ "bốn bát sáu đĩa" tôi và mẹ chồng phải lo lắng chu toàn đầy đủ lệ bộ. Bát ninh măng, bát bóng, bát miến, bát mọc không thể thiếu trong bữa cỗ cúng rằm tháng Giêng. 6 đĩa bao gồm thịt gà, giò chả, xôi, bánh chưng, nem thính và một đĩa xào nữa, phận tôi làm dâu phải lo lắng chu toàn.

    Nếu sơ suất trong một khâu nào đấy, thầy lệnh phải bổ sung khiến tôi chạy đôn chạy đáo chợ búa vài lần rất khổ sở. Có lần tôi bàn với má làm giản lược đi, miễn cái tâm là chính. Thầy và má nghe thế liền mắng tôi không thành tâm, nếu không thay đổi thì sẽ không có phước báo thời con cháu khiến tôi vừa tức vừa sợ.

    Năm nay từ 14 Âm lịch tháng Giêng thầy đã có mặt. Thầy lệnh năm nay cúng cỗ chay chứ không làm mặn nữa khiến tôi mừng húm. Bản thân cứ tưởng lễ cúng chay chắc sẽ đơn giản hơn so với cúng mặn năm ngoái rất nhiều. Ai dè thầy phán năm nay gia chủ chuẩn bị lễ cúng chay với 25 món, với đầy đủ màu sắc trong mâm cỗ tượng trưng cho ngũ hành. Hoa quả cúng tôi cũng phải chuẩn bị chu toàn cách đó vài ngày.

    Ra giêng hoa đắt, tôi tìm mua mãi mới được bó hồng ưng ý nhưng thầy chê ít lộc, bắt tôi đi tìm mua cành hồng mới có nhiều nụ và lộc tỏa ra khắp nơi. Tuy ấm ức vô cùng nhưng sợ mẹ chồng giận nên tôi ráng hoàn thành tâm nguyện.

    Nhà tôi lại rộn rã tiếng chuông, tiếng cầu kinh, gõ mõ, mùi hương khói ngạt thở. Nếu khách lạ có khi ngỡ đi lạc vào ngôi đền, chùa nào.

    Mới qua được hai ngày mà thôi mệt mỏi quá. Tôi không biết làm thế nào để góp ý với cho mẹ chồng chuyển. Mà tôi xin ra ở riêng cũng không được.

    Tôi chỉ sợ đến lúc nào đó sự kiên nhẫn của tôi vượt quá giới hạn. Tôi phải làm sao cho trọn vẹn đôi đường, xin bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên thấu đáo.
  3. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    48
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,675.83
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng.

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần).

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.

Chia sẻ trang này